rss

PHÁT BIỂU CỦA TỔNG THỐNG TRUMP TRƯỚC QUỐC HỘI CỘNG HÒA HÀN QUỐC

English English, العربية العربية, Français Français, हिन्दी हिन्दी, Português Português, Русский Русский, Español Español, اردو اردو, 中文 (中国) 中文 (中国), Malay Malay, Tagalog Tagalog

NHÀ TRẮNG
Văn Phòng Thư Ký Báo Chí
Phát hành ngay
Ngày 8 tháng 11 năm 2017
Tòa nhà Quốc hội
Seoul, Cộng Hòa Hàn Quốc
11:24 SÁNG GIỜ HÀN QUỐC

 

 

TỔNG THỐNG TRUMP:  Kính thưa Chủ tịch Quốc hội Chung, các quý thành viên của Quốc hội này, thưa quý bà và quý ông:  Cám ơn quý vị đã cho tôi cơ hội đặc biệt để phát biểu tại căn phòng tuyệt vời này và để nói chuyện với người dân của quý vị thay mặt Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.

Trong thời gian ngắn đến đất nước này, Melania và tôi đã rất tôn kính và yêu quý những công trình cổ xưa và hiện đại, và chúng tôi thật sự cảm kích sự đón tiếp nồng nhiệt của quý vị.

Tối qua, Tổng thống và Phu nhân Moon đã tiếp đãi nồng hậu chúng tôi tại Nhà Xanh. Chúng tôi đã bàn thảo nhiều về việc tăng hợp tác quân sự và cải tiến mối quan hệ thương mại giữa hai quốc gia trên nguyên tắc công bằng và có lợi đôi bên.

Trong toàn bộ chuyến đi này, chúng tôi thật hân hạnh và vinh dự tạo dựng và kỷ niệm mối quan hệ lâu dài giữa Hoa Kỳ và Cộng Hòa Hàn Quốc.

Liên minh giữa hai quốc gia chúng ta đã được tôi luyện trong lò lửa chiến tranh, và được củng cố bởi các thử thách của lịch sử. Từ những lần đổ bộ vào Inchon cho đến Pork Chop Hill, những người lính Mỹ và Hàn Quốc đã chiến đấu cùng nhau, hy sinh cùng nhau, và chiến thắng cùng nhau.

Cách đây gần 67 năm, vào mùa xuân 1951, họ đã chiếm lại những gì còn lại của thành phố này tại nơi hôm nay chúng ta cùng cùng có mặt một cách  đầy tự hào. Đó là lần thứ hai trong một năm lực lượng kết hợp của chúng ta đã chịu tổn thất lớn để giành  lại thủ đô này từ tay cộng sản.

Trong hàng tuần và hàng tháng kế tiếp, những lính đã đi qua những vùng núi hiểm trở và các trận đánh đẫm máu. Đôi lúc bị đánh lui, họ vẫn quyết tâm tiến về phía bắc để tạo nên ranh giới ngày nay chia cắt thành hai bên tự do và bị đàn áp. Và tại đây, quân đội Mỹ và Hàn Quốc vẫn cùng nhau giữ vững ranh giới này trong gần bảy thập niên.  (Vỗ tay.)

Vào thời điểm ký thỏa thuận ngừng bắn vào 1953, hơn 36,000 người Mỹ đã hy sinh trong Chiến tranh Triều Tiên, với hơn 100,000 người khác bị thương nặng. Họ là những vị anh hùng, và chúng ta tôn kính họ. Chúng ta cũng tôn kính và nhớ cái giá khủng khiếp mà người dân của quốc gia này đã trả cho tự do. Quý vị đã mất đi hàng trăm ngàn người lính dũng cảm và vô số người dân vô tội trong cuộc chiến khủng khiếp.

Nhiều nơi tại thành phố tuyệt vời này bị đổ nát. Phần lớn quốc gia bị cuộc chiến khốc liệt này tàn phá nặng nề. Kinh tế của quốc gia bị sụp đổ.

Nhưng như toàn thế giới đã biết, trong hai thế hệ kế tiếp, điều kỳ điệu đã xảy ra ở một nửa phía nam của bán đảo này. Từng gia đình, từng thành phố, người dân của Hàn Quốc đã đưa quốc gia này trở thành một trong những quốc gia tuyệt vời của thế giới. Và tôi xin chúc mừng quý vị. (Tiếng vỗ tay.)  Trong chưa tới mộtthế hệ, Hàn Quốc đã vươn lên từ đống đổ nát thành một trong những quốc gia giàu có nhất trên trái đất.

Ngày nay, kinh tế của quý vị lớn hơn gấp 350 lần so với năm 1960.  Thương mại tăng 1,900 lần. Tuổi thọ tăng từ 53 lên hơn 82 tuổi.

Giống như Hàn Quốc, từ khi tôi thắng cử cách đây đúng một năm, tôi mừng với quý vị.  (Tiếng vỗ tay.)  Hoa Kỳ đang trải qua điều kỳ diệu. Thị trường chứng khoán của chúng tôi hiện nay ở mức điểm kỷ lục. Tỉ lệ thất nghiệp ở mức thấp trong 17 năm qua. Chúng tôi đang từng bước đánh bại ISIS. Chúng tôi củng cố bộ máy tư pháp, bao gồm tư pháp của Tòa án Tối cao, vànhiều việc khác tương tự.

Hiện có mặt ở vùng lân cận bán đảo này là 3 chiếc tàu sân bay lớn nhất trên thế giới chở tối đa các máy bay chiến đấu F-35 và F-18.  Ngoài ra, tàu ngầm hạt nhân của chúng tôi đã được đưa vào vị trí thích hợp. Hoa Kỳ, dưới chính quyền của tôi, đang tạo dựng lại quân đội và chi tiêu hàng trăm tỉ đô la để chế tạo các thiết bị quân sự mới nhất và tốt nhất ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, ngay bây giờ.  Tôi muốn hòa bình thông qua củng cố sức mạnh.  (Tiếng vỗ tay.)

Chúng tôi đang giúp Cộng hòa Hàn Quốc nhiều hơn bất cứ quốc gia nào từng làm. Và, sau cùng, chúng tôi sẽ tìm ra giải pháp tốt hơn bất cứ người nào biết và ngay cả đánh giá cao.  Tôi biết rằng Cộng hòa Hàn Quốc, vốn đã trở thành một quốc gia thành công vượt bậc, sẽ là đồng minh trung thành của Hoa Kỳ rất lâu dài cho về sau.  (Tiếng vỗ tay.)

Những gì quý vị đã tạo dựng thực sự là nguồn cảm hứng. Chuyển đổi kinh tế gắn với chuyển đổi chính trị. Niềm tự hào, quốc gia có chủ quyền và người dân độc lập của quốc gia đòi hỏi quyền tự cai trị.  Quý vị đã đạt được bầu cử nghị viện tự do vào 1988, cùng năm đó đã tổ chức Thế Vận Hội đầu tiên của mình.

Ngay sau đó, quý vị bầu tổng thống đầu tiên trong hơn ba thập niên. Và khi nền cộng hòa quý vị có được đối diện với khủng hoảng tài chính, quý vị đã được hàng triệu người xếp hàng cho đi những tài sản quý giá nhất – nhẫn cưới, của gia truyền, và “chìa khóa may mắn” bằng vàng – để lập lại lời hứa về tương lai tươi sáng hơn cho con cháu.  (Tiếng vỗ tay.)

Sự giàu có của quý vị được tính bằng hơn cả tiền – nó được tính bằng những thành tích của trí tuệ và tinh thần. Trong các thập niên vừa qua, những nhà khoa học kỹ sư của quý vị đã chế tạo ra rất nhiều thứ tuyệt hay. Quý vị đã đẩy ranh giới kỹ thuật, đi đầu trong chữa trị y tế, và vươn lên thành những người đứng đầu trong quá trình vén màn huyền bí của vũ trụ.

Các tác giả Hàn Quốc viết gần 40,000 cuốn sách trong năm nay. Nhạc sĩ Hàn Quốc có mặt ở nhiều phòng hòa nhạc trên khắp thế giới. Các sinh viên trẻ Hàn Quốc tốt nghiệp đại học ở tỉ lệ cao nhất so với bất cứ quốc gia nào. Và những tay chơi gôn Hàn Quốc nằm trong số những tay chơi giỏi nhất trên thế giới.  (Tiếng vỗ tay.)

Thực vậy – và quý vị biết những gì tôi sắp nói – Năm nay, Giải Nữ Mở Rộng Hoa Kỳ được tổ chức tại Trump National Golf Club tại Bedminster, New Jersey, và tay gôn xuất sắc của Hàn Quốc là Sung-hyun Park đã thắng giải.  Xếp thứ tám trong số 10 tay gôn hàng đầu đến từ Hàn Quốc. Và bốn tay gôn đứng đầu – một, hai, ba, bốn – bốn vị đều đến từ Hàn Quốc. Xin chúc mừng.  (Tiếng vỗ tay.)  Chúc mừng. Và đó là điều thật sự rất tuyệt vời.

Ngay tại Seoul, những công trình kiến trúc như Sixty-Three Building và Lotte World Tower – rất đẹp – tô điểm cho bầu trời và là nơi làm việc cho các nhân viên của nhiều ngành đang phát triển.

Công dân của quý vị giờ đây giúp cung cấp thức ăn cho người nghèo, chống khủng bố, và giải quyết vấn đề khắp thế giới. Và trong vài tháng tới, quý vị sẽ làm nước chủ nhà và sẽ thực hiện tốt công việc của mình tại Thế Vận Hội Mùa Đông lần thứ 23 (23rd Olympic Winter Games).  Chúc may mắn.  (Tiếng vỗ tay.)

Điều kỳ diệu của Hàn Quốc vươn tới những nơi mà đội quân của những quốc gia tự do tiến đến vào vào 1953 — 24 dặm về phía bắc.  Tại đây, điều kỳ diệu đó ngưng lại và chấm dứt. Kết thúc hưng thịnh, và nhà nước tù đày của Bắc Triều Tiên đáng buồn bắt đầu.

Công nhân tại Bắc Triều Tiên làm việc mệt nhoài hàng giờ trong điều kiện không thể chịu nổi và gần như không được trả lương. Gần đây, toàn bộ số người lao động được lệnh làm việc một mạch 70 ngày, không có lấy một ngày nghỉ ngơi.

Các gia đình sống trong những căn nhà không có đường ống nước, và chưa một nửa dân số có điện. Cha mẹ đút lót cho giáo viên với hy vọng cứu con mình không  đưa đi lao động cưỡng bức. Hơn một triệu người Bắc Triều Tiên chết đói vào thập niên 1990, và hiện nay thêm nhiều người tiếp tục chết vì đói.

Trong số các trẻ em dưới năm tuổi, gần 30 phần trăm bị ảnh hưởng – và bị ảnh hưởng bởi phát triển còi cọc do thiếu dinh dưỡng. Và tuy vậy, vào 2012 và 2013, chế độ này đã dành ước tính khoảng $200 triệu – hay gần một nửa số tiền dành để cải tiến mức sống của người dân – thay vào đó đi xây nhiều đài kỷ niệm, tòa tháp, và tượng để ca ngợi những kẻ độc tài.

Những gì còn lại của vụ thu hoạch sơ sài của kinh tế Bắc Triều Tiên được phân phối theo sự đánh giá về lòng trung thành đối với chế độ thối nát.  Ngược lại với việc coi người dân của mình là những công dân bình đẳng, thì chế độ độc tài tàn nhẫn này lại đánh giá họ, cho điểm họ, và xếp loại họ dựa theo biểu thị tùy hứng nhất về lòng trung thành với nhà nước.  Người nào đạt điểm cao nhất về lòng trung thành có thể sống trong thủ đô. Người nào có điểm thấp nhất sẽ bị bỏ đói.  Việc một công dân vi phạm nhỏ, như vô tình làm dơ hình kẻ bạo chúa in trên báo bỏ đi, thì có thể phá hủy xếp loại tín dụng xã hội của toàn bộ gia đình mình trong nhiều thập niên.

Ước tính thường xuyên có khoảng 100,000 người Bắc Triều Tiên bị giam giữ, phải lao động cưỡng bức, và  chịu tra tấn, đói khát, hãm hiếp, và bị giết hại.

Trong một trường hợp đã biết, một bé trai 9 tuổi bị bỏ tù trong 10 năm vì ông của em bị buộc tội mưu phản. Một trường hợp khác, một học sinh bị đánh tại trường vì quên một chi tiết nhỏ về cuộc đời của Kim Jong-un.

Những tên lính đã bắt cóc người ngoại quốc và bắt họ dạy ngoại ngữ cho gián điệp Bắc Triều Tiên.

Tại một khu vực của Triều Tiên vốn là thành trì của người Thiên chúa trước chiến tranh, những người Thiên chúa và những người có đức tin khác bị bắt gặp cầu nguyện hay giữ bất cứ loại sách tôn giáo nào sẽ bị giam giữ, tra tấn, và trong nhiều trường hợp, bị hành hình.

Phụ nữ Bắc Triều Tiên bị buộc phải phá thai nếu thai nhi bị coi cấp thấp về đạo đức. Nếu những em bé này sinh ra thì sẽ bị giết chết.

Người ta mang đi một em bé là con của một phụ nữ với người cha Trung Quốc, đứa trẻ bị đặt trong thùng. Những tên lính nói nó không “đáng sống vì nó ô uế.”

Vậy thì tại sao Trung Quốc lại có trách nhiệm giúp Bắc Triều Tiên?

Cuộc sống tại Bắc Triều Tiên quá kinh hoàng đến mức công dân phải đút lót cho viên chức chính phủ để được đưa ra nước ngoài làm nô lệ.  Họ thà làm nô lệ còn hơn sống tại Bắc Triều Tiên.

Âm mưu chạy trốn là tội có thể bị phạt đến chết.  Một người đã trốn thoát cho biết, “Khi tôi nhớ về việc này, tôi không phải là con người.  Tôi còn hơn con vật. Chỉ sau khi rời khỏi Bắc Triều Tiên tôi mới nhận ra cuộc sống là gì.”

Trên bán đảo này, chúng ta đã chứng kiến kết quả thử nghiệm bi thảm trong phòng thí nghiệm của lịch sử.  Đó là câu chuyện của mộtdân tộc, với hai nhà nước ở hai miền Triều Tiên.  Một bên là Hàn Quốc nơi người dân làm chủ cuộc sống và quốc gia của mình, và chọn tương lai tự do và công bằng, văn minh, và thành tích không thể tin được. Và một bên là Bắc Triều Tiên nơi lãnh đạo bỏ tù người dân của mình dưới ngọn cờ bạo ngược, phát xít và áp bức. Kết quả của thử nghiệm này đã có, và hoàn toàn xác định.

Khi chiến tranh Triều Tiên bắt đầu vào 1950, hai bên Triều Tiên gần như ngang nhau về GDP theo đầu người. Nhưng vào thập niên 1990, sự giàu có của Hàn Quốc đã vượt Bắc Triều Tiên gấp 10 lần. Và ngày nay, kinh tế của Hàn Quốc tăng gấp 40 lần. Quý vị khởi đầu chỉ cách đây một thời gian ngắn mà giờ đây đã cao gấp 40 lần. Quý vị đã làm điều đúng đắn.

Xét đến nỗi thống khổ do chế độ độc tài của Bắc Triều Tiên tạo ra, không có gì ngạc nhiên khi họ buộc phải thi hành những biện pháp hà khắc để ngăn không cho người dân hiểu rõ sự tương phản dễ sợ này.

Bởi vì chế độ đó sợ sự thật hơn bất cứ thứ gì, họ cấm mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Không chỉ bài phát biểu của tôi ngày hôm nay, mà ngay cả những thông tin phổ biến nhất về cuộc sống của Hàn Quốc cũng bị cấm không cho người dân Bắc Triều Tiên biết. Âm nhạc phương Tây và Hàn Quốc bị cấm.  Sở hữu ấn bản truyền thông ngoại quốc là tội có thể bị phạt đến chết.  Công dân dò xét công dân, nhà cửa có thể bị khám xét bất cứ lúc nào, và nhất cử nhất động của họ có thể bị theo dõi. Thay vì sống trong một xã hội đầy hứng thú thì người dân Bắc Triều Tiên lại bị tẩy não bởi sự tuyên truyền của nhà nước hàng giờ trong ngày.

Bắc Triều Tiên là một quốc gia lấy sùng bái để cai trị. Trọng tâm của sự sùng bái quân sự này là niềm tin sai lệch rằng có một nhà lãnh đạo với sứ mệnh trị vì như một vị quan phụ mẫu để bảo vệ một bán đảo Triều Tiên vốn bị thôn tính và người dân đang bị biến thành nô lệ.

Hàn Quốc càng thành công thì quý vị càng chứng minh một cách rõ ràng rằng câu chuyện đen tối này của của chế độ Kim  là hoang đường.

Theo cách này, sự tồn tại của cộng hòa Hàn Quốc thịnh vượng sẽ đe dọa sự sống còn của chế độ độc tài Bắc Triều Tiên.

Thành phố này và quốc hội này là bằng chứng sống cho thấy một Hàn Quốc tự do và độc lập không chỉ có thể tồn tại, mà còn đứng vững mạnh, có chủ quyền, và đầy tự hào nằm trong số những quốc gia của thế giới.  (Tiếng vỗ tay.)

Ở đây, sức mạnh của quốc gia không đến từ sự vinh quang giả tạo của một bạo chúa. Nó xuất phát từ vinh quang thực sự của những người mạnh mẽ và vĩ đại – dân tộc Hàn Quốc – người Hàn Quốc được tự do sinh sống, nảy nở, thờ phượng, yêu thương, xây dựng và phát triển số phận riêng.

Trong nước Cộng hòa này, người dân đã làm những gì mà không có nhà độc tài nào có thể làm được – quý vị, với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, đã chịu trách nhiệm cho chính quý vị và làm chủ tương lai của quý vị. Quý vị có một ước mơ – ước mơ của người Hàn Quốc – và quý vị đã xây dựng giấc mơ đó thành một thực tế tuyệt vời.

Khi thực hiện giấc mơ đó, quý vị đã tạo nên kỳ tích trên sông Hàn mà chúng ta nhìn thấy xung quanh chúng ta, từ đường chân trời tuyệt đẹp của Seoul tới đồng bằng và đỉnh cao của cảnh quan đẹp này. Quý vị đã thực hiện tất cả trong tự do, hạnh phúc, và theo cách riêng biệt thật hay của quý vị.

Thực tế này – nơi tuyệt vời này – sự thành công của quý vị là nguyên nhân quan trọng nhất của sự lo lắng, báo động, và thậm chí hoảng sợ của chế độ Bắc Triều Tiên. Đó là lý do tại sao chế độ Kim tìm kiếm mâu thuẫn ở nước ngoài – để đánh lạc hướng những thất bại mà họ phải chịu đựng ở xứ nhà.

Kể từ sự kiện  được gọi là đình chiến, đã có hàng trăm cuộc tấn công của Bắc Triều Tiên vào người Mỹ và người Hàn Quốc. Những cuộc tấn công này bao gồm việc bắt giữ và tra tấn những binh lính Mỹ dũng cảm của USS Pueblo, các vụ tấn công liên tục đến máy bay trực thăng Mỹ và việc bắn rớt máy bay do thám của Hoa Kỳ vào năm 1969, giết chết 31 lính Mỹ. Chế độ này đã gây ra nhiều cuộc tấn công nguy hiểm vàoHàn Quốc, cố ám sát các nhà lãnh đạo cấp cao, tấn công các tàu của Hàn Quốc, và tra tấn Otto Warmbier, cuối cùng dẫn đến cái chết của người thanh niên đầy sức sống này.

Trong suốt thời gian đó, chế độ đã theo đuổi vũ khí hạt nhân với hy vọng mơ hồ rằng điều này có thể tống tiền để đạt tới mục tiêu cuối cùng. Và vì mục đích đó chúng ta sẽ không để cho họ đạt được điều này. Chúng ta sẽ không để cho họ đạt được điều này. Toàn bộ Triều Tiên đều nằm dưới sức mạnh ma thuật đó, bị phân chia thành một nửa. Hàn Quốc sẽ không bao giờ cho phép những gì đang xảy ra ở Bắc Triều Tiên được tiếp tục xảy ra.

Chế độ Bắc Triều Tiên đã theo đuổi các chương trình tên lửa và hạt nhân của họ nhằm chống lại mọi đảm bảo, thỏa thuận và cam kết mà họ đã đưa ra với Hoa Kỳ và các đồng minh. Điều này đã phá vỡ tất cả những cam kết đó. Sau khi hứa hẹn ngừng chương trình plutonium của mình vào năm 1994, họ thu được lợi ích của thỏa thuận rồi sau đó vẫn tiếp tục các hoạt động hạt nhân bất hợp pháp.

Vào năm 2005, sau nhiều năm ngoại giao, chế độ độc tài đã đồng ý từ bỏ chương trình hạt nhân và trở lại Hiệp ước Không phổ biến vũ khí hạt nhân. Nhưng họ đã không bao giờ giữ lời. Và tệ hơn nữa là họ đã thử các vũ khí mà họ tuyên bố sẽ bỏ. Đến năm 2009, Hoa Kỳ đã cho hoạt động đàm phán thêm một cơ hội nữa, và đã đề nghị bắt tay tham gia rộng rãi với Bắc Triều Tiên. Chế độ đã trả lời bằng cách làm chìm tàu Hải quân Hàn Quốc, giết chết 46 thủy thủ Hàn Quốc. Cho đến ngày nay, họ vẫn tiếp tục phóng tên lửa qua lãnh thổ Nhật Bản và tất cả các nước láng giềng khác, việc thử các thiết bị hạt nhân và phát triển tên lửa liên lục địa (ICBM) để đe dọa Hoa Kỳ. Chế độ này cho rằng sự kiềm  chế trong quá khứ của Mỹ là yếu điểm. Đây là sự sai lầm chết người. Chính quyền hiện tại rất khác so với chính quyền Hoa Kỳ trong quá khứ.

Hôm nay tôi hy vọng rằng tôi, không chỉ đại diện cho các quốc gia của chúng ta, mà còn cho tất cả các quốc gia văn minh, khi tôi nói với Bắc Triều Tiên: đừng đánh giá thấp chúng tôi, và đừng thách thức chúng tôi. Chúng tôi sẽ bảo vệ an ninh chung, sự thịnh vượng chung và sự tự do thiêng liêng của chúng tôi.

Chúng tôi đã không lựa chọn vạch ra ở nơi đây, trên bán đảo này – (vỗ tay) – bán đảo tuyệt vời này – một đường ranh giới, nơi văn minh trải dài khắp thế giới và qua thời gian. Nhưng đường ranh giới đó đã được vạch ra và tồn tại ở đây cho đến ngày nay. Đó là đường ranh giới giữa hòa bình và chiến tranh, giữa sự khiêm nhường và tàn khốc, giữa pháp luật và bạo lực, giữa hy vọng và tuyệt vọng. Đó là một đường đã được vẽ nhiều lần, ở nhiều nơi, trong suốt lịch sử. Các quốc gia tự do luôn chọn cách giữ đường ranh giới. Chúng ta đã cùng học được bài học về việc phải trả giá đắt khi yếu ớt và có lợi thế lớn khi đảm bảo khả năng tự vệ.

Những quân nhân của Hoa Kỳ đã hy sinh cuộc sống của họ để chống lại chủ nghĩa Quốc xã, chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa cộng sản và khủng bố.

Mỹ không muốn tạo mâu thuẫn hay đối đầu với ai, nhưng chúng tôi sẽ không bao giờ trốn tránh. Lịch sử đã có đầy các chế độ bị sụp đổ do đã dại dột thử thách Mỹ.

Bất cứ ai nghi ngờ sức mạnh và quyết tâm của Hoa Kỳ phải nhìn vào quá khứ của chúng tôi, và sẽ không còn nghi ngờ nữa. Chúng tôi sẽ không cho phép Hoa Kỳ hoặc các đồng minh của chúng tôi bị tống tiền hoặc tấn công. Chúng tôi sẽ không cho phép các thành phố của Hoa Kỳ bị đe dọa hủy diệt. Chúng tôi sẽ không bị hăm dọa. Và chúng tôi sẽ không để những hành động tàn áctồi tệ nhất trong lịch sử lặp lại ở đây, trên mảnh đất này, chúng tôi đã chiến đấu và chết dũng cảm để bảo đảm. (Vỗ tay.)

Đó là lý do tại sao tôi đến đây, đến trái tim của một nước Hàn Quốc tự do và đang mở rộng, với một thông điệp cho các quốc gia yêu hòa bình trên thế giới: Thời gian để bào chữa đã chấm dứt. Bây giờ là thời gian cho sức mạnh. Nếu muốn hòa bình, quý vị luôn luôn phải giữ vững lập trường. (Vỗ tay) Thế giới không thể thể chấp nhận mối đe dọa của một chế độ lừa đảo đe dọa sẽ tàn phá bằng vũ khí hạt nhân.

Tất cả các quốc gia có trách nhiệm phải cùng nhau hợp sức để cô lập chế độ tàn bạo của Bắc Triều Tiên – để phủ nhận chế độ này và bất kỳ hình thức nào – bất kỳ hình thức nào của chúng. Quý vị không thể hỗ trợ, không thể cung cấp, không thể chấp nhận điều này. Chúng tôi kêu gọi mọi quốc gia, bao gồm cả Trung Quốc và Nga, thực hiện đầy đủ các nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ, hạ cấp các mối quan hệ ngoại giao với chế độ, và cắt đứt mọi quan hệ thương mại và công nghệ.

Đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của chúng ta để cùng nhau đối mặt với nguy cơ này – bởi vì càng chờ đợi lâu chừng nào thì nguy cơ càng lớn chừng nấy, và càng có ít lựa chọn hơn. (Vỗ tay) Và với những quốc gia muốn làm ngơ mối đe dọa này, hoặc tệ hơn nữa, là cho phép chúng, cuộc khủng hoảng này sẽ đè nặng lên lương tâm của quý vị.

Tôi cũng muốn đến bán đảo này để gửi thông điệp trực tiếp tới nhà lãnh đạo độc tài Bắc Triều Tiên: Vũ khí quý vị có được không làm cho quý vị an toàn hơn. Chúng chỉ mang nhiều nguy hiểm nghiêm trọng cho chế độ của quý vị. Càng bước trên con đường tăm tối này, nguy cơ quý vị phải đối mặt sẽ càng tăng.

Bắc Triều Tiên không phải là thiên đường mà ông của quý vị mong muốn. Đó là một địa ngục mà không ai đáng phải chịu đựng. Bất chấp mọi tội ác mà quý vị đã phạm phải chống lại Thiên Chúa và con người, nếu quý vị sẵn sàngthay đổi, thì chúng tôi sẽ làm điều đó – chúng tôi sẽ tạo ra một con đường với tương lai tốt đẹp hơn. Con đường này bắt đầu với việc quý vị phải chấm dứt các hành động khiêu khích, ngừng phát triển tên lửa và giải trừ vũ khí hạt nhân một cách hoàn toàn và có thể kiểm chứng. (Vỗ tay.)

Nhìn từ trên không xuống bán đảo này, tôi thấy một quốc gia sáng ngời ánh sáng rực rỡ ở miền Nam và một bầu trời tối tăm ở miền Bắc. Chúng ta tìm kiếm một tương lai đầy ánh sáng, thịnh vượng, và hòa bình. Nhưng chúng ta chỉ sẵn sàng thảo luận con đường tươi sáng hơn cho Bắc Triều Tiên nếu lãnh đạo của họ chấm dứt mối đe dọa và hủy bỏ chương trình hạt nhân.

Chế độ độc ác của Bắc Triều Tiên chỉ đúng có một điều: Người dân Triều Tiên có một số mệnh vinh quang, nhưng lại hoàn toàn  sai lầm về việc số mệnh đó là như thế nào. Số mệnh của người Triều Tiên là không phải đau khổ dưới sự áp bức nô lệ, mà là phát triển trong vinh quang của tự do. (Vỗ tay.)

Những gì người Hàn Quốc đã đạt được trên bán đảo này không chỉ là thắng lợi cho quốc gia. Đó là một chiến thắng cho mọi quốc gia tin tưởng vào tinh thần của con người. Và hy vọng của chúng tôi rằng, một ngày nào đó, tất cả các anh chị em của quý vị ở miền Bắc sẽ có thể tận hưởng cuộc sống trọn vẹn nhất của Chúa.

Nước cộng hòa của quý vị cho chúng ta thấy tất cả những gì có thể thực hiện. Chỉ trong vài thập kỷ, với sự cố gắng làm việc, dũng cảm và tài năng của người dân, quý vị đã biến mảnh đất bị chiến tranh tàn phá thành một quốc gia phồn thịnh, giàu có về văn hóa và sâu sắc về tinh thần. Quý vị xây dựng một ngôi nhà nơi tất cả các gia đình có thể nẩy nở và nơi tất cả trẻ em có được một tương lai sáng lạng và hạnh phúc.

Hàn Quốc đứng một cách đường hoàng trong cộng đồng lớn của các quốc gia độc lập, tự tin và hòa bình. Chúng ta là những quốc gia tôn trọng công dân, yêu mến tự do, bảo vệ chủ quyền và tự chủ vận mệnh của chúng ta. Chúng ta  đảm bảo phẩm giá của mỗi người và nắm lấy tiềm năng của mỗi người. Và chúng ta luôn sẵn sàng để bảo vệ lợi ích thiết yếu của nhân dân chúng ta chống lại tham vọng tàn bạo của bạo chúa.

Cùng nhau, chúng ta ước mơ rằng bán đảo Triều Tiên sẽ trở thành một nơi tự do, và an toàn, và những gia đình được đoàn tụ. Chúng ta ước mơ về những đường cao tốc kết nối miền Bắc và miền Nam, những người anh em họ hàng đoàn tụ, và cơn ác mộng hạt nhân này được thay thế bằng lời hứa bình yên.

Cho đến ngày đó, chúng ta đứng vững và cảnh giác. Mắt của chúng ta luôn hướng về phía Bắc, và trái tim chúng ta cầu nguyện cho ngày mà tất cả người Triều Tiên đều có thể sống tự do. (Vỗ tay.)

Cảm ơn.  (Vỗ tay.)  Chúa phù hộ quý vị. Chúc lành cho nhân dân Hàn Quốc. Cảm ơn nhiều. Cảm ơn quý vị. (Vỗ tay.)

KẾT THÚC         11:59 SÁNG, GIỜ HÀN QUỐC


Phần phiên dịch này chủ ý giúp quý vị hiểu bản văn và chỉ có bản gốc tiếng Anh mới được xem là chính thức
Cập nhật Email
Để đăng ký nhận cập nhật hoặc truy cập vào tùy chọn người đăng ký của bạn, vui lòng nhập thông tin liên hệ của bạn dưới đây.